Đặc điểm chung
Họ:Cóc rừng Bufonidae
Bufonidae Gray, 1825 - Gồm các loài Cóc thật sự trong bộ Không đuôi Anura. Là một trong những họ lưỡng cư lớn và phân bố rộng nhất thế giới. Khác với nhiều loài lưỡng cư có da trơn và sống gần nước, Bufonidae thường có da khô, sần sùi, cơ thể chắc khỏe, thích nghi tốt với môi trường trên cạn. Hiện nay họ này có khoảng 650 - 750 loài, trong hơn 50 giống.
Bufonidae có đặc điểm hình thái là da sần sùi, đặc trưng dễ nhận biết nhất là da khô, nhiều u tuyến, giúp giảm mất nước bảo vệ cơ thể. Có tuyến mang tai độc, phía sau mắt thường có tuyến parotoid lớn tiết ra hoạt chất bufotoxin, giúp chống lại kẻ thù tự nhiên như rắn, chim, thú săn mồi. Bufonidae có chân sau ngắn, nhảy kém hơn ếch thật sự. do vậy để di chuyển chúng thường bò hoặc nhảy ngắn. Hoạt động kiếm ăn chủ yếu về đêm, thức ăn là các loài côn trùng, giun, nhện, động vật không xương sống nhỏ. Họ này thường đẻ trứng thành chuỗi dài trong nước, khác với nhiều ếch đẻ thành cụm. Nòng nọc thường nhỏ màu sẫm, sống thành đàn,ăn thực vật, thở bằng mang.
Tiến hóa Bufonidae có thể xuất hiện từ cuối kỷ Cretaceous hoặc đầu Paleocene ((kỷ đầu tiên của Đại Tân Sinh "Cenozoic Era", kéo dài từ khoảng 66,0 triệu năm trước đến 23,03 triệu năm trước. Đây là giai đoạn ngay sau sự kiện tuyệt chủng hàng loạt ở ranh giới Creat - Paleogen "K-Pg", khi khoảng 75% các loài trên trái đất, bao gồm toàn bộ khủng long không phải chim, đã biến mất). Họ này đa dạng hóa mạnh trong Eocene, Miocene. Đặc điểm quan trọng trong tiến hóa là thích nghi với đời sống trên cạn, da dày hơn giảm phụ thuộc nước phát triển độc tố da chống săn mồi hiệu quả. Vai trò sinh thái của Bufonidae giúp kiểm soát côn trùng, cân bằng hệ sinh thái, đồng thời là nguồn thức ăn cho nhiều loài săn mồi. Nhiều loài Bufonidae đang bị đe dọa do mất môi trường sống, ô nhiễm, bệnh chytridiomycosis (bệnh truyền nhiễm “do nấm Batrachochytrium dendrobatidis tác nhân phổ biến nhất, được phát hiện năm 1998 gây bệnh ở các loài ếch, nhái, cóc. Nấm Batrachochytrium salamandrivorans được mô tả năm 2013, chủ yếu gây bệnh ở cá cóc, sa giông” gây ra ở động vật lưỡng cư, được xem là một trong những nguyên nhân lớn nhất dẫn đến sự suy giảm và tuyệt chủng của các loài ếch, nhái, cóc, kỳ giông và lưỡng cư không chân trên toàn thế giới. Cả hai đều là nấm thủy sinh tạo động bào tử (zoospore) có roi, có thể bơi trong nước để lây nhiễm) và biến đổi khí hậu.