Đặc điểm chung

Họ:Bướm giáp Nymphalidae

Nymphalidae Rafinesque, 1815 - Đây là một họ Bướm rất lớn, rất đa dạng về màu sắc, hình dạng. Phần lớn các loài có màu sậm (nâu, cam, đen) với các đốm, vệt, hoa văn trên cánh tinh xảo, phức tạp hơn hầu hết các họ bướm chủ, vùng phân bố.. cũng rất đa dạng. Tuy vậy ở tất cả các loài chân trước của chúng đều vô chức năng và ô cánh trên cánh sau luôn mở. Họ này bao gồm nhiều con lớn và bay khỏe (Vargans egista, Parthernos sylivia). Nhiều loài bị thu hút bởi các vùng thoáng đãng và nắng ấm (như loài Neptis, thường thấy ở các khu vực đồng cỏ). Một số có thể tìm thấy quanh các vũng nước nhỏ hoặc bên bờ suối. Tuy vậy, có một số loài chỉ tìm có ở trong rừng như loài Kallima sp.Rhinopalpa sp. Những loài khác như Euthalia sp. ngoài rừng ra thường tìm thấy ở những môi trường sống có rừng bao phủ.
Nhộng của họ Bướm giáp Nymphalidae dạng treo, không có dây tơ. Sâu ăn lá nhiều loại cây khác nhau. Điểm đặc trưng nhất về hình thái của sâu của họ này là chúng thường có gai phân nhánh, được gọi là scolus.Trứng thường có dạng quả táo, với các vân, gờ chạy từ trên đỉnh xuống. Một số loài khác có trứng đơn giản, dạng cầu, không có vân. Nhiều loài trong họ này rất phổ biến và dễ nhận diện. Một số loài rất hiếm, chỉ gặp trong rừng. Với khoảng hơn 6.000 loài trên thế giới và 200 loài đã biết ở Việt Nam. Tuy nhiên Nymphalidae còn rất nhiều loài hiện vẫn chưa được định danh.
Nymphalidae được cho là xuất hiện khoảng 70 - 90 triệu năm trước vào cuối kỷ Creta (Cretaceous). Thời kỳ này trùng hợp với sự bùng nổ của thực vật có hoa, tạo ra nhiều nguồn thức ăn mới cho sâu non của bướm. Các nghiên cứu phân tử cho thấy họ Nymphalidae có quan hệ gần với họ Bướm phấn Pieridae, Bướm xanh Lycaenidae, Bướm phượng Papilionidae. Những họ này tạo nên giống bướm ngày tiến hóa cao. Trong quá trình tiến hóa, Nymphalidae phát triển nhiều chiến lược sinh thái ngụy trang "camouflage", màu cảnh báo "aposematism", bắt chước "mimicry" (một hiện tượng tiến hóa trong sinh học, trong đó hai hoặc nhiều loài độc hoặc có khả năng tự vệ giống nhau tiến hóa để có hình dạng hoặc màu sắc giống nhau nhằm cảnh báo kẻ săn mồi. Hiện tượng này được đặt theo tên của nhà sinh học Đức Fritz Müller, người đã mô tả cơ chế này vào năm 1878), di cư đường dài. Sự tiến hóa của họ này gắn chặt với sự đa dạng của thực vật có hoa và hệ sinh thái rừng nhiệt đới.